Bỏ hố

Xin lỗi mọi người vì mấy năm rồi mới quay lại cái xó này, hiện tại chủ nhà đang chuẩn bị tốt nghiệp nên bận lu xu bu, quyết định bỏ hố hết những truyện sáng tác của fanfic.

Thông báo thế thôi chứ hết rồi chả biết nói gì nữa. Bye bye các tình yêu đã ủng hộ bạn suốt 6 năm qua. Cám ơn rất rất nhiều!!!


[Đoản văn] Sự tra tấn ngọt ngào

Một món quà nhỏ mình dành tặng cho các bạn nhân ngày lễ 8/3, dù hơi muộn một chút. Chúc các chị em hủ nữ fan girl ngày càng đáng yêu, xinh đẹp ❤

Sự tra tấn ngọt ngào

+ Ratting: NC-17

+ Pairing: Tần Vân Long x Phàm Tư Văn

+ Disclaimer: Một sự tra tấn ngọt ngào…

Màn đêm phủ kín vùng ngoại ô hoang vu, căn biệt thự xinh đẹp đứng im lìm trong bóng tối, một màu cam dìu dịu hắt ra ngoài ô cửa kính, tạo thành một vệt sáng đặc biệt bắt mắt giữa đêm tối.

Trong căn phòng ngủ với ánh sáng màu cam nhè nhẹ ấy, có thể thấy rõ hai cơ thể nam nhân đang quấn lấy nhau trên chiếc giường kingsize màu trắng nơi góc phòng. Mùi hương nhạt nhạt mà thúc tình tràn ngập trong không khí, tiếng hô hấp dồn dập cùng với tiếng rên rỉ nhỏ vụn đứt quãng trong không gian càng khiến cho khung cảnh trên giường kia trở nên ướt át dâm mỹ hơn bao giờ hết.

“A…”

Tần Vân Long rên lên một tiếng đứt quãng, âm thanh phiến tình tràn ngập ham muốn có vẻ đặc biệt vang vọng trong màn đêm yên tĩnh. Anh khẽ chau đôi mày kiếm, gương mặt anh tuấn cương trực hiện lên vẻ mâu thuẫn khi tình dục bị kìm nén không thể nào phát tiết ra. Đôi tay rắn rỏi bị trói lại trên đầu giường bằng một chiếc cravat màu nâu sẫm, cánh tay gồng lên hiện rõ những đường cong cơ bắp xinh đẹp, cơ thể hoàn mỹ tràn ngập lực lượng lúc này lấm tấm mồ hôi, gương mặt anh tuấn cũng bị mồ hôi rịn ra làm ướt đẫm hai bên tóc mai, gợi cảm tới chết người.

“…Tiểu Phàm…”

Tần Vân Long không kìm chế được mà kêu ra tiếng, cơ thể uốn cong lên rồi nặng nề rơi xuống giường, “người anh em” đang cương cứng cũng nảy lên từng hồi, chịu không nổi những khiêu khích của người phía trên.

Người tên Tiểu Phàm khe khẽ cười, cơ thể trần trụi thon dài tiếp tục cọ xát lên xuống, châm ngòi dục hoả khiến người phía dưới muốn phát điên.

Phàm Tư Văn cúi người xuống, hôn lên vành tai của người yêu, thì thầm khe khẽ, “Mới thế này thôi mà đã không chịu đựng được rồi sao, Long?…”

Tần Vân Long hừ nhẹ, cảm nhận sự ướt át tinh tế nơi vành tai, hơi nóng phả vào thuỳ tai nhạy cảm khiến anh run lên nhè nhẹ, âm thành trầm thấp gợi cảm cất lên.

“Tiểu Phàm… Em đang đùa với lửa…”

Gương mặt tuấn tú của Phàm Tư Văn hơi cứng lại một chút khi vật thể nóng rực kia đang đâm đâm lên gò mông mình, nhưng cậu nhanh chóng tìm lại quyền làm chủ, đôi mắt đen bóng như bảo thạch trừng trừng nhìn người bên dưới.

“Hừ! Anh cho rằng bây giờ mình còn có thể nói với em những lời như thế sao?” Cậu dướn người lên hôn môi anh, chỉ một thoáng đã tách ra khiến Tần Vân Long nhíu mày bất mãn.

Phàm Tư Văn nhếch miệng cười, nụ cười có chút gì đấy hư hỏng nhưng khi hiện diện lên khuôn mặt cậu, anh chỉ cảm thấy nó rất quyến rũ, gợi cảm.

“Thân ái, nói cho em biết, cô gái hôm qua đi cùng anh là ai?”

Phàm Tư Văn hôn lên hầu kết của anh, đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve những điểm mẫn cảm trên cơ thể hoàn mĩ rắn chắc, nụ hôn dần dần lan xuống cổ, lưu luyến tại phần xương đòn gợi cảm. Cậu có thể cảm giác được khuôn ngực anh đang phập phồng lên xuống, cố gắng kìm nén sự ham muốn xé xác cậu vào trong cơ thể. Chiếc lưỡi nham nhám của cậu du di trên bờ ngực rắn chắc, cuốn lấy một đầu nhũ, ra sức liếm cắn khiến Tần Vân Long giật nảy người, anh thở dốc trả lời cậu.

“Cô…cô gái nào?”

Không nhận được câu trả lời như mong muốn, Phàm Tư Văn cau mày cắn mạnh lên đầu nhũ đỏ hồng cương cứng, hài lòng khi thấy Tần Vân Long rên lên vì đau. Chiếc lưỡi ướt át của cậu lại tìm về đầu nhũ vừa bị chà đạp, nhẹ nhàng an ủi khiến cho Tần Vân Long bị kích thích tới mức run rẩy.

“Nào, nói cho em biết, cô ta là ai?…”

“Cô ta? Ý em là sao?…”

“Hừ! đừng có chối, sáng nay em thấy anh khoác tay một cô nàng tóc vàng xinh đẹp vào nhà hàng Ý gần công ty, nếu như em không tình cờ đi ngang qua đấy để lấy văn kiện bên đối tác, các người vẫn sẽ lén lút vụng trộm sau lưng tôi phải không?”

Phàm Tư Văn tức tối nắm chặt lấy “thằng nhóc” của Tần Vân Long khiến anh đau tới xanh mặt.

“Phàm, khoan đã, em hiểu nhầm rồi, đó chỉ là đối tác làm ăn thôi!” Tần Vân Long vội vàng biện giải.

“Đối tác làm ăn? Đừng cho là em không biết gì! Đối tác làm ăn là bạn gái cũ bên Mỹ của anh, bây giờ hai người gặp nhau rồi định nối lại tình xưa phải không?”

“Em biết không phải như vậy mà Phàm.”

“Ai mà biết được hai người lén lút làm chuyện gì sau lưng tôi.” Gương mặt tức tối của Phàm Tư Văn bỗng dưng nhu hoà lại, cậu cười cười nhìn anh, đôi tay vuốt ve thân thể anh thật dịu dàng. Sự thay đổi này khiến anh cảm thấy hơi kinh ngạc, cậu sẽ không dày vò anh nữa?…

“A!…” Tần Vân Long rên lên một tiếng thật dài khi “thằng nhóc” cương cứng của anh đang được bao trùm bởi một nơi nóng bỏng ẩm ướt, cơn khoái cảm đột ngột xộc đến khiến anh choáng váng. Phàm Tư Văn hài lòng với phản ứng của anh, ánh mắt loan loan ý cười, môi lưỡi mềm mại cuốn lấy “thằng nhóc” của anh, vận dụng hết mọi kỹ xảo trêu chọc vật thể to lớn ấy.

Tần Vân Long váng vất đầu óc, cảm nhận từng cơn khoái cảm đang dồn dập kéo đến, cơ thể căng lên chuyển động theo từng nhịp đưa đẩy của người yêu. Khi anh sắp tới cao trào, bỗng dưng Phàm Tư Văn nhả “thằng nhóc” của anh ra, dục vọng cứng như sắt bỗng dưng bị chặn lại không thể phun trào khiến anh như muốn phát điên.

“Tiểu Phàm…” anh rên rỉ.

“Anh không muốn nói cho em biết về bạn gái cũ của anh ư? Hai người bàn chuyện gì thế?”

“Chỉ là một hợp đồng làm ăn thôi mà!” Tần Vân Long thở hổn hển khi “người anh em” đang bị đùa giỡn, cọ sát bên ngoài huyệt động nóng bỏng non mềm của người yêu.

“Anh đừng có nói dối!! Cô gái kia làm trong ngành luật, lại là luật hôn nhân, chả có liên quan gì đến công việc làm ăn của anh cả!!” Phàm Tư Văn giận giữ, đôi mắt đen láy giờ cuộn trào mãnh liệt, nhìn thẳng vào mắt anh khiến anh bối rối, trong đôi mắt ấy pha trộn thật nhiều cảm xúc, có giận giữ, có chua xót, và những tia bất an nồng đậm.

Bất an?

Phàm Tư Văn bất an vì anh? Tim anh nhói lên từng đợt, anh thật sơ ý quá, mới đón nhận tình cảm của anh không lâu, hiển nhiên cậu còn chưa thể tin tưởng vào tình yêu của hai người hoàn toàn, mà trước kia anh lại rất đào hoa.

Tần Vân Long cười khổ, đúng là tự làm tự chịu mà.

Phàm Tư Văn nhìn anh hồi lâu, ánh mắt dần dần bình tĩnh lại, trên môi nở nụ cười thật tươi nhưng lại khiến anh rét run từng đợt.

“Em không tin không làm cho anh nói ra được!” Cậu gằn từng tiếng, rồi trước ánh nhìn của anh, cậu nhấc người lên, bàn tay giữ lấy vật thể to lớn dưới thân, chậm chạp ngồi xuống.

“Ư…” Cả anh và cậu đồng thời thoát ra tiếng rên rỉ.

Cảm xúc tuyệt vời nơi hạ thân truyền đến làm cho Tần Vân Long tê dại, trong cơn choáng váng anh vẫn có thể thấy được gương mặt nhẫn nại của cậu, hai mắt nhắm nghiền, bờ môi mím chặt kìm nén tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Cái của anh chỉ mới vào được một nửa, sự chặt chẽ vây lấy anh một cách sít sao, cái hang nhỏ nóng bỏng của cậu co rút từng đợt khiến anh suýt nữa kìm chế không được mà phun ra.

Chỉ mới vào được một nửa, Phàm Tư Văn đã dừng lại, cảm giác dụng vọng bị giằng xé không được thoả mãn như thể có hàng ngàn con kiến bò khắp người, anh rên rỉ gọi tên cậu.

“Tiểu Phàm! Tiểu Phàm….” Anh biết, cậu đang cố gắng tra tấn anh…

Anh đột ngột dướn người lên, chỉ trong phút chốc, cây sắt nóng bỏng đâm sâu vào tiểu huyệt nóng bỏng quyến rũ kia, Phàm Tư Văn bị tập kích bất ngờ thét lên một tiếng rồi nằm gục trên bờ ngực của anh. Trêu chọc anh từ đầu đến giờ cũng đã hao của cậu không ít sức, hiển nhiên không thể chịu nổi một kích bất ngờ như thế này, thất thủ rơi vào tay giặc.

Tần Vân Long thở dài một hơi, cảm nhận được da thịt va chạm dính sát vào nhau khiễn anh thoả mãn khôn kể, ánh mắt tràn ngập nhu tình nhìn người yêu, trái tim ấm áp nảy lên từng đợt.

Phàm Tư Văn ghé vào tai anh, hơi thở rối loạn, anh biết cậu cũng đang phải nhịn rất vất vả, mồ hôi trên trán cậu lăn xuống gò má trắng hồng, đôi mắt mơ màng đang kìm nén dục vọng hiện lên một màu đen thăm thẳm với sóng nước cuộn trào, bờ môi nhạt màu ướt át sáng bóng, chỉ cần tưởng tượng đến đôi môi xinh đẹp kia vừa bao trùm lấy vật thể to lớn của anh mà hầu hạ, anh đã cảm thấy dục vọng trong cơ thể nhộn nhạo muốn nổ tung.

Khi cậu dày vò anh, đồng thời cũng đang tự hành hạ chính bản thân mình…

“Tiểu Phàm…” Anh gọi tên cậu. “…anh chỉ yêu mình em thôi, cô gái kia đã là quá khứ, bây giờ anh và cô ấy chỉ là bạn bè, cô ấy cũng đã có người yêu rồi. Em không tin anh sao?”

“Nhưng anh với cô ta nói chuyện rất vui vẻ!” Phàm Tư Văn ngồi đè lên thắt lưng anh, uất ức nói. “Hai người còn ôm hôn nhau giữa nơi đông người…”

“…”

“Hai người…nhìn rất xứng đôi…” Gương mặt cậu lúc này đã cúi gằm xuống, nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy một giọt trong suốt nơi khoé mắt cậu. Lòng anh vừa chua xót, lại vừa thoả mãn, không đành lòng nhìn cậu chịu uỷ khuất như vậy nữa, anh vội vàng ôm chầm lấy cậu, xoay người đè cậu xuống giường, trước ánh mắt kinh ngạc mở lớn của cậu, cúi người hôn sâu lên bờ môi ngọt ngào kia.

Hôn cho đến khi người trong lòng thở hổn hển anh mới đành lòng buông cậu ra, noi hai người kết hợp truyền đến từng trận tê dại khiến cả anh và cậu đều dục hoả đốt người. Cậu vốn trói không chặt lắm, từ đầu tới giờ giãy dụa cũng đủ để cà vạt bị nới lỏng, ngay lập tức anh đảo khách thành chủ, chịu đựng cậu trêu chọc nãy giờ cũng sắp bức anh phát điên rồi.

Phàm Tư Văn nhìn anh đầy tức tối, ánh mắt không cam lòng và bờ môi mím chặt khiến anh cảm thấy vô cùng đáng yêu, sau trong tim cũng trở nên mềm mại dịu dàng.

Anh hôn nhẹ lên khoé mắt cậu, lên trán, sống mũi, cuối cùng mới vương vấn trên làn môi nhạt màu, anh khe khẽ thầm thì bên tai cậu.

“Anh thề chỉ yêu mình em, không qua lại với bất kỳ ai hết. Tin anh đi, Tiểu Phàm…”

Thắt lưng đưa đẩy mạnh mẽ, từng nhịp, từng nhịp đâm thật sâu vào trong cơ thể cậu, tiếng rên rỉ không kìm nén được thoát ra vẫn vít khắp căn phòng. Khoái cảm dồn dập ập đến như sóng vỗ vào bờ khiến Phàm Tư Văn trở nên mê mang, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, phân không rõ là vì khoái cảm hay những uất ức tích tụ trong lòng. Tần Vân Long dịu dàng liếm đi từng giọt nước mắt, vỗ về xúc cảm của người yêu, dìu dắt cậu vào từng đợt từng đợt những đam mê chơi vơi…

Bên trong cậu nóng đến nỗi muốn thiêu cháy anh, Tần Vân Long càng đâm càng sâu, càng lúc càng mạnh, sâu sắc cảm nhận nơi mềm mại ướt át ấy chặt chẽ bao vây lấy anh, như tình cảm cậu dành cho anh, vừa ấm áp, vừa sít sao khiến anh hạnh phúc đến mụ người.

Phàm Tư Văn ôm chặt lấy anh, cảm thụ những cơn khoái cảm đến dồn dập như vũ bão, hô hấp nóng bỏng rối loạn hoà vào nhau, dập dềnh như đang trôi trên biển. Từng ngón chân cũng co lại theo từng cơn chấn động, anh ôm cậu thật chặt, đưa đẩy thật mãnh liệt, không cho cậu lấy một cơ hội thở dốc, cậu run rẩy cả người, siết chặt lấy anh, đạt đến cao trào…

Từ nơi nóng bỏng cảm nhận được từng đợt co rút, vách thịt mềm mại khẽ giật từng hồi, ôm chặt lấy “thằng nhóc” của anh. Cơn tê dại đánh thẳng lên não, lan tràn khắp cơ thể, Tần Vân Long cũng nhịn không được mà bắn sâu vào trong cơ thể cậu, nóng tới doạ người…

Anh ôm cậu thật chặt, hôn lên môi cậu, tận hưởng dư vị tuyệt vời sau khi cao trào.

Chờ cậu bình ổn lại hô hấp mới nhẹ nhàng rút ra khỏi cơ thể cậu, vươn người đến chiếc tủ đầu giường, mở cặp, lấy ra một xấp giấy tờ.

Tần Vân Long mỉm cười, đưa xấp giấy cho cậu, hài lòng khi thấy ánh mắt cậu từ kinh ngạc chuyển sang xấu hổ, rồi thẹn thùng quẫn bách. Anh cười ha ha ôm chầm lấy cậu, ghé vào tai cậu thầm thì.

“Đây là thủ tục kết hôn anh nhờ cô ấy làm giùm, dù sao cũng là người trong ngành, đối với kết hôn đồng tính cô ấy rành hơn luật sư của anh. Anh định tới sinh nhật em mới nói cho em biết khiến em bất ngờ, nhưng…” anh cười gian nhìn gương mặt đỏ hồng của cậu, “…nhưng không ngờ em lại hiểu nhầm, ăn cả một bình dấm chua rồi hành hạ anh cả đêm.”

Phàm Tư Văn xấu hổ rúc đầu vào lòng anh, nói rầu rĩ. “Em xin lỗi…”

Anh hạnh phúc ôm chặt lấy cậu, hôn hôn lên trán cậu. “Em ghen thế này, khiến anh rất vui, tuy có khổ sở một chút nhưng lại rất thoả mãn, điều đó chứng tỏ rằng em rất yêu anh.” Anh nhìn sâu vào mắt cậu, nói thầm thì. “Tháng sau chúng ta sang Hà Lan kết hôn nhé, anh sẽ ràng buộc em lại, trói em cả đời ở bên anh…”

Phàm Tư Văn hạnh phúc tới bật khóc, cậu ôm chầm lấy cổ anh, nghẹn ngào.

“Em đồng ý!”

Tần Vân Long thoả mãn ôm chặt lấy cậu, khoé miệng cười gian ác.

“Tối nay em tra tấn anh khổ sở đến vậy, giờ em tính sao đây?” Anh nói khẽ bên tai cậu, hài lòng khi thấy cậu cứng người trong lòng anh, gương mặt đỏ như quả táo chín đầy ngượng ngùng khiến anh nhộn nhạo cả người.

Anh lật người xoay ngược cậu, áp xuống giường, bàn tay không ngại ngần xâm lược từng tấc da thịt, thích thú nhìn cậu run lên bần bật. Cậu lúng túng đẩy anh ra.

“Long, khoan đã, đó là hiểu nhầm, a~ anh cắn đâu vậy? Ưm!!!~~”

“Tối nay anh sẽ bắt em trả đủ, ai bảo em dằn vặt anh như thế, em cứ chờ cho ngày mai khỏi xuống giường đi!” Tà ác.

“Không!!! Uhm…!!!…”

Màn đêm yên tĩnh, bên trong căn phòng vẫn xuân sắc khôn cùng. Đây là sự tra tấn rất đỗi ngọt ngào…

Hoàn


Tình ái thiên niên! (11)

Tặng cô Lee Yuna, đồ xấu xa, cô hành tôi thế đấy à? TvT

 

Chương 11

 

Căn phòng thực bình thường, không đến nỗi xa hoa mĩ lệ nhưng cũng không phải đơn giản, cái khiến Hyukie kinh ngạc chính là mọi thứ trong căn phòng này, từ đồ đạc cho đến cách bài trí, đều thuộc về thế giới của cậu. Hay nói cách khác, chủ nhân căn phòng này cũng là từ thế giới hiện đại, xuyên qua tới đây.

Chết tiệt! Đầu năm nay xuyên qua đã trở thành hiện tượng phổ biến rồi hay sao?

Hyukie nhấc chiếc đồng hồ đeo tay trên bàn lên tinh tế ngắm nhìn. Khỉ thật, là đồng hồ Thuỵ Sĩ, còn kia nữa, máy ảnh Canon PowerShot G10, laptop Apple MacBook Air giá lên đến 1199 USD, thằng cha chết tiệt này giàu quá thể, Hyukie căm tức nghĩ.

Những viên dạ minh châu được khảm sâu vào trong các góc tường toả ra thứ ánh sáng dịu dàng đẹp đẽ, Hyukie nhìn một lượt quanh căn phòng, ánh mắt cậu bị hấp dẫn bởi một bức tranh treo trên tường. Trong tranh là một nam nhân trưởng thành hết sức tuấn mĩ, cái cằm cương nghị, sống mũi cao thẳng, mày kiếm mắt sáng, khắp người toả ra khí thế áp bách của người đứng trên đỉnh cao nắm giữ tất thảy quyền lực. Hyukie nhìn bức tranh một cách chăm chú, rồi sau đó kinh ngạc đến há mồm.

Người này…chẳng phải là người ban nãy trong giấc mơ của cậu sao? Anh ta cũng là người xuyên không đến đây??!

“Người trong tranh chính là vị vua đầu tiên của lục địa này – Bạch Vân Vương, Kim Hoa Vân.”

Mạc Chính Thù tiến đến gần cậu, nhìn chăm chú lên bức tranh, ánh mắt xanh lá chợt loé sáng trong phút chốc rồi lại bình lặng như chưa hề có chuyện gì xảy ra, giấu mọi tình tự sâu kín sau mạt xanh lá huyền ảo kia.

Vị tế ti mỉm cười nhìn Hyukie, sau đó cất tiếng thở dài, ngồi xuống một chiếc ghế trong phòng, bắt đầu câu chuyện.

Một ngàn năm trước, lục địa này còn mới khai sinh, loài người còn yếu ớt, vì tranh giành quyền lực và địa bàn giữa các bộ lạc mà nhân loại tàn sát lẫn nhau, trong lúc cuộc chiến đang diễn ra, một vị thủ lĩnh loài người vô tình xâm nhập Cấm địa của thần linh, phá huỷ địa mạch trụ cột của lục địa. Thần linh tức giận giáng thiên kiếp xuống mảnh đất này, thiên địa thất sắc, ma vật hoành hành, hồng thuỷ địa chấn diễn ra ở khắp nơi. Người con của thần, mang một nửa dòng máu nhân loại, không đành lòng nhìn thấy mảnh đất xinh đẹp này bị huỷ diệt nên đã lén xuống nhân gian, giúp con người chống lại thiên kiếp. Để làm được việc này, cần phải đánh thức năm thần thú đang ngủ say, khiến họ hợp lực lại giải phóng năng lượng đẩy lùi thiên kiếp. Tuy nhiên, không một ai biết làm cách nào để đánh thức các thần thú, thậm chí thần thú ở đâu cũng chưa biết. Trong lúc mọi người đang lo sợ, bỗng bầu trời tối sầm chợt loé ra ánh sáng, một cột sáng từ trên cao chiếu thẳng xuống lục địa, bên trong cột sáng ấy, chính là Bạch Vân Vương – Kim Hoa Vân. Người có cách ăn mặc kì dị, mang theo những đồ vật mà chưa một ai từng nhìn thấy, Người còn nắm giữ sức mạnh có thể điều khiển được 5 thần thú, từ đó giải được thiên kiếp chuẩn bị giáng xuống mảnh đất này…

Người được tôn sùng thành Bạch Vân Vương, Người mang đến những tri thức mới mẻ về nông nghiệp, thủy lợi, thời tiết, Người hướng dẫn con dân trồng trọt, cày cấy, khai mỏ, đắp đê ngăn lũ, người xây y xá, trường học, thư quán, Người cũng bình định những thế lực tà ác, đẩy lùi những ma vật gây hại cho nhân gian và nhốt chúng vào Hắc Ám Sâm Lâm. Thế rồi một ngày, Người đột nhiên biến mất như chưa từng tồn tại trên thế giới này. Đại lục rơi vào một cuộc chiến lớn để giành giật quyền lực, những thế lực năm xưa từng bị đàn áp mau chóng trỗi dậy, xây dựng đội quân để chiến đấu.

Sau năm trăm năm chìm trong huyết tinh, mảnh đất này mới dần dần bình ổn xuống. Hiện giờ trên lục địa này tồn tại 11 quốc gia lớn nhỏ, nhưng mạnh nhất cũng chỉ có 4 đế quốc. Nằm ở phía Nam là Minh Quốc, địa hình đồng bằng, một mặt giáp biển, một mặt giáp núi, khí hậu ôn hòa nhiều nắng, kinh thương rất phát triển. Nằm ở phía Tây Nam là Phượng Lữ quốc, đất đai màu mỡ, lãnh thổ tuy nhỏ nhưng có một đội quân tinh anh, sở hữu nhiều tiểu quốc nhất trong số tất cả các quốc gia. Phía Đông là Kim quốc, lãnh thổ rộng lớn, nhiều đồi núi, sản vật phong phú, quặng mỏ nhiều vô số kể, đây là tiềm lực kinh tế chính của quốc gia này. Cuối cùng là phía Bắc, Bạch Hân quốc, khí hậu lạnh giá quanh năm nhưng có nhiều loại thú và dược thảo quý hiếm, ngoài ra còn sở hữu một loại nước vô cùng quý hiếm giúp kéo dài tuổi thọ, chỉ nơi đây mới có. Quân đội của quốc gia này vô cùng mạnh, cứng rắn và sắt đá y như khí hậu của họ vậy, thế nên những quốc gia kia vẫn luôn kiêng dè đất nước lạnh lẽo này.

Hyukie bần thần nhìn vào tấm bản đồ treo trước mặt, cậu không biết xem bản đồ, nhưng ít ra vẫn có thể hiểu được sơ sơ mọi thứ. Ngón tay bất giác fi di đến vùng trung tâm tấm da màu nâu, nơi đây, là nơi hiện giờ cậu đang đứng…

Từ bây giờ, cậu biết phải làm gì?

Chính bản thân Hyukie cũng biết mình chỉ là một người hết sưc bình thường, thậm chí cậu còn không thể vác cuốc ra ruộng cày cấy trồng một luống rau hay nấu một bữa ăn cho tử tế. Gia đình cậu cũng khá giả nên từ xưa tới giờ cậu chưa bao giờ phải chịu khổ sở hay ủy khuất gì cả. Bỗng dưng bị lạc tới nơi lạ lẫm này, cậu nhận ra mình thật vô dụng biết bao, kém cỏi biết bao, sự tung hô từ những kẻ xa lạ kia như là một sự chế nhạo đầy nhục nhã đối với cậu.

Cuộn người vào trong chăn, Huykie cảm thấy đầu nặng trĩu, cái mũi chua chua, nước mắt uất ức cứ chực trào ra khỏi khóe mi…

 

Đã có những lúc Hyukie tưởng tượng rằng mình là một anh hùng, giống như trong những bộ phim mà cậu thường xem, cậu sẽ là người hùng đi cứu Trái Đất, trừ gian diệt ác, bảo vệ loài người. Cho đến ngày hôm nay, khi giấc mơ của cậu trở thành hiện thực, cậu lại hận không thể bóp cổ chính mình cho chết luôn đi. Thật đần độn khi tin vào phim ảnh, người hùng trong phim có tiền, có năng lực đặc biệt biến cái nọ biến cái kia, có thiết bị công nghệ cao hỗ trợ cho anh ta nhào lộn bắn tỉa, có những cô nàng nóng bỏng lúc nào cũng đồng hành kề bên, còn cậu, cậu có cái gì chứ?

Một cái kim từ điển Trung – Hàn vẫn đang trong quá trình sửa chữa, một cái máy PS bốn cổng mà cậu mới tậu được ở chợ đêm, bây giờ thì chắc cũng chả dùng được, nơi này không có điện, một cái di động Nokia cậu đã xài được ba năm đang trong quá trình hết pin, một cái mp3, tốt, còn dùng được. Một đống vòng vèo trang sức và binh thư mua làm quà cho người nhà nữa, những thứ này chỉ là vô dụng khi ở đây. Hyukie thở dài, cậu có cảm giác như mình đã gặp phải những rắc rối to lớn nhất cuộc đời cậu.

Miên man suy nghĩ, Hyukie cũng không biết bản thân đã thiếp đi từ lức nào, cho đến lúc cậu tỉnh dậy, những tiếng kêu hô đã vang vọng khắp cung điện, đâm sâu vào màng nhĩ cậu.

 

Hết chương 11


[Đam mỹ] Thỏa Chí Tiêu Dao (Kết thúc)

 

Kết Thúc

 

Về chuyện ngày đó phát sinh, trong bộ Võ Lâm Đại Sự ghi chép như sau:

 

“Hàn Huyền đích thân đến bắt Trầm Nghi tại biệt viện của Tứ Hải Minh, cũng coi như đây là khế ước, cùng với Khúc Thương Hải. Hai đại nhân vật cùng tụ hội, tranh chấp của Kỳ Lân Xã cùng Tứ Hải Minh bị hóa giải tựa khói bay, này cũng là một may mắn của võ lâm. Trầm Nghi thúc thủ chịu trói, hảo cho một Trầm công tử trước nay kiêu ngạo, này cũng là may mắn thứ hai.

 

Nhất cử lưỡng tiện, phúc trạch võ lâm, Hàn Huyền này có công rất lớn.”

 

Cùng lúc đó, trong chính sử không có ghi chép, ở một địa phương lặng lẽ truyền lưu một ít tiểu đạo dã sử. . .

 

Nghe nói. thiếu chủ Khúc Vân Triết của Tứ Hải Minh có một lần cười lớn đi kéo bạn tốt uống rượu. Bạn tốt hỏi hắn có cái gì khiến hắn buồn cười ni, hắn đáp lại thế này:

 

“Ngày hôm qua nhận được tin tức truyền về từ thám tử ở Ô Lĩnh Giác, cả tổng đàn của của Kì Lân Xã bị Trầm Nghi chỉnh đến gà bay chó sủa, Hàn húc tiểu tử kia một tháng khóc mười tám lần, thật sự là đại khoái nhân tâm a. Ha ha ha ha ~~~ ”

 

Lại nghe nói, thiếu chủ Hàn húc của Lạc Hà Sơn Trang có một lần sau khi say rượu đối với người ngồi cùng bàn đại biểu cho nhân dân toàn quốc càu nhàu. Hắn là như thế này oán giận:

 

“Ở Ô Lĩnh Giác có cái gì bất hảo? Tại sao Trầm Nghi lại cứ thích trốn trốn trốn, chỉ trong vòng nửa năm đã chạy trốn bảy lần, làm hại đại ca luôn hạ Ô Lĩnh Giác đi bắt người, chưa từng xử lý công vụ của Kỳ Lân Xã. . . Bây giờ thì hay rồi, công việc bề bộn như vậy tất cả đều đổ lên trên người ta, mệt chết rồi ~~~ ta lúc nào mới có thể đi tìm Khác Vân Triết chịu khởi trách nhiệm của ta a, ô ~~~ ”

 

Chuyện trong chốn giang hồ, vĩnh viễn cũng nói không rõ, nói không rõ.

 

Thật giống như ai cũng không biết này đó đồn đãi rốt cuộc là thật, hay là giả. . .

 

Toàn văn hoàn

 Hết rồi nhé, hoàn rồi nhé, phiên ngoại chưa chắc ta đã làm, vì có nhiều H và nó dài. Thôi thì mình dừng ở đây đi. =)) *tung bông chúc mừng*


[Đam mỹ] Thỏa Chí Tiêu Dao (Chương 28[hạ])

Chương 28 [hạ]

Khi mới đi về phía trước hai bước, đột nhiên phía sau có một cỗ kình lực bén nhọn đánh tới!

Ta kinh hãi, vội vàng tránh người sang hướng bên trái. . . “A!” Chết tiệt, ai đánh lén ta??

Chỉ trong chốc lát, ta không thể tránh thoát luồng kình lực thứ hai, mấy chỗ đại huyệt bên hông nhất thời bị điểm trúng.

Ta phẫn nộ trừng mắt nhìn vẻ mặt vô tội đứng ở bên trái của Hàn Húc, lại chuyển động con ngươi, hung hăng trừng mắt nhìn Hàn Huyền đang túm chặt lấy ta.

“Hàn Huyền, ngươi điểm huyệt đạo của ta làm cái. . .”

Ô ~~ hắn. tên hỗn đản này, cư nhiên thân thủ điểm á huyệt của ta. . .

Ta trơ mắt nhìn Hàn Huyền từ trong lòng ta lục lọi ra cái bình ngọc cổ tiểu cô cô cho ta, sau đó phân phó Hàn Húc vài câu, mang theo cái chai kia đi ra ngoài.

Thân ảnh hắn vừa ra đến cửa, bên tai ta lập tức truyền đến tiếng cười lạnh tiếng xé gió của Khúc Thương Hải, dường hai người bọn hắn nói với nhau chuyện gì đó, đáng tiếc khoảng cách tựa hồ có điểm xa, nghe không rõ ràng lắm.

Lại qua một trận, bọn họ hình như hướng Vô Nhai động đến gần không ít, thanh âm đột nhiên rõ rang hẳn lên.

Chỉ nghe thanh âm mang theo vài tia kích động của Khúc Thương Hải, dồn dập nói, “Hàn Đại đương gia, nơi này bốn bề vắng lặng, chúng ta không ngại nói thẳng, tại sao trong tay ngươi lại có ngọc bình của nàng?!”

“Cái này sao, ” chỉ nghe Hàn Huyền thanh âm không nhanh không chậm vang lên, “Tại hạ có một vị cô cô ở xa, suốt cuộc đời yêu thích điều chế các thức đan dược. Mà ngọc bình này, chính là nàng đưa cho tại hạ.”

“Không sai. . . Không sai. . . Nàng đích thật là thích loay hoay đủ loại dược vật đủ kiểu dáng. . .” Khúc Thương Hải thì thào tự nói hồi lâu, rốt cục cắn răng hỏi, “Không biết vị này cô cô của ngươi phương danh là. . .”

“Nàng họ Quân, Quân Thiền Quyên.”

“Ngươi cũng biết nàng bây giờ ở nơi nào sao? !”

Hàn Huyền thanh âm mang theo vài tia nhu hòa ý cười, “Thân là con cháu của nàng, ta tự nhiên là biết.”

“Như vậy ngươi. . . ngươi có thể hay không nói cho ta?” Khúc Thương Hải thanh âm run nhè nhẹ  , “Thực không dám giâu diếm, dung hết lực lượng của Tứ Hải Minh, đã tìm nàng vài chục năm rồi. . . Nếu ngươi có thể nói cho ta biết chỗ của nàng , Hàn Đại đương gia, những vướng mắc của chúng ta coi như là xóa bỏ hết, không biết ý của ngươi?”

Hàn Huyền cười nói, “Như thế đương nhiên là điều tốt. Chỉ bất quá trước mắt còn có vài chuyện hơi đau đầu. . .”

“Không biết là chuyện gì?”

“Chuyện thứ nhất đó là về Cửu tuyết đan trân quý của Tứ Hải Minh. Đủ loại nhân duyên trùng hợp xảy ra sau, xá đệ Hàn Húc vì không cho Trầm Nghi tám khối Cửu tuyết đan, đánh bậy đánh bạ lại đem đan dược ăn mất rồi. . .”

Khúc Thương Hải lặng im một trận, khẽ thở dài, “Thiên ý, thiên ý! Bởi vì Thiền Quyên yêu thích đan dược, cho nên này vài chục năm nay, hễ chế được Cửu tuyết đan ta vẫn cẩn thận cất giữ, chính là đang đợi nếu có một ngày có thể gặp Thiền Quyên, có thể thân thủ giao cho nàng. . .”

“Đáng tiếc bị Húc Nhi ăn mất dược của tiểu cô cô.”

“Ôi! Mặc dù không thể đạt thành tâm nguyện, hôm nay cho cháu của nàng coi như là một loại bồi thường, chung quy so với rơi vào tay người bên ngoài còn tốt hơn. . . Hàn Huyền chất nhi, chỉ cần có thể nhìn thấy lệnh cô, việc này liền thôi đi! Không biết lại còn chuyện gì nữa?”

Hàn Huyền thản nhiên nói, “Chuyện thứ hai, là về người tên Trầm Nghi. Không biết Khúc lão gia tử cũng biết tại hạ từng hạ lệnh truy nã hắn?”

“Đừng, chuyện này lão phu thật ra cũng có nghe thấy.”

“Lần này tại hạ từ phương bắc tới đây nam bộ, chính là vì muốn tự tay đưa hắn đuổi bắt quay về Ô Lĩnh Giác. Này Trầm Nghi tính tình xảo quyệt khó dò, tại hạ truy tìm hắn có khi cũng rất đau đầu, nếu là trong lúc vô ý mạo phạm đến Tứ Hải Minh, còn thỉnh chuộc tội — mặc dù tại hạ có nghe nói Tứ Hải Minh cũng từng hạ lệnh truy nã hắn, bất quá lần này ta là nhất định phải đưa hắn mang về Ô Lĩnh Giác trị tội. Cho nên. . .”

“Ha hả, ta tưởng là cái gì đại sự, nguyên lai là chuyện này hả. . . Không sao không sao, Hàn hiền chất cứ tùy ý đi.”

“Như thế tiểu chất xin đa tạ khúc bá phụ rồi.”

Ta mặc dù bị điểm á huyệt không thể nói chuyện, nhưng lại nghe được thanh thanh sở sở một chữ không kém.

Hàn Huyền người này. . . Người này. . . Không chỉ nói dối ngay cả trời, mà nói xong mặt cũng không đổi sắc, thậm chí còn khiến Khúc Thương Hải từ địch hóa hữu, còn dám xưng hô bối phận thúc chất!

Chính lúc ta thiếu chút nữa tức đến hộc máu, hết lần này tới lần khác lại nghe đến Hàn Húc ngữ khí tràn đầy sùng bái thấp giọng nói, “Không đánh mà thắng, đàm tiếu thối địch (chuyện trò đánh lui địch), đại ca thật sự là quá lợi hại rồi.”

“…”

Ngoài động bóng người chớp động, Hàn Huyền cùng Khúc Thương Hải hai người chắp tay vi lễ, lập tức Hàn Huyền xoay người thản nhiên cười quay trở về động.

“Không có việc gì rồi. Húc nhi, ngươi trước đem Khúc Vân Triết trả lại cho Tứ Hải minh, sau đó thông tri cho Chương Duy phân phó Đường chủ bọn họ rút lui ám phục, các huynh đệ của Kỳ Lân Xã đến đây trợ giúp cũng tán đi. Chúng ta cũng nên lên đường trở về phương bắc.”

Hắn tầm mắt vừa chuyển, “Trầm Nghi, hôm nay ngươi là phạm nhân ta mang về rồi. Trước khi quay về Ô Lĩnh Giác ta cũng sẽ không giải huyệt đạo của ngươi, ngươi cố gắng nhẫn nại vài ngày đi.”

“…” Cư nhiên sử dụng loại thủ đoạn hạ lưu này, cái tên hèn hạ…

Ta trơ mắt nhìn hắn tiến gần đến đây, cúi người đem ta ôm vào trong ngực. Bên tai truyền đến thanh âm hắn cúi đầu.

“Ta có hay không nói cho ngươi biết gia huấn của Hàn gia chúng ta?”

“?” Ta dùng ánh mắt hỏi hắn.

“Hàn gia gia huấn không có nhiều như Trầm gia các ngươi, tổng cộng chỉ có tám chữ, ‘đạo nghĩa không nản, có chí thì nên ’.”

“Bởi vậy. . .” Hàn Huyền con ngươi đen sâu thẳm chăm chú nhìn ta hồi lâu, lập tức mỉm cười, “Tiểu Nghi, một khi đã nhận định, ta sẽ không buông tay.”

======================================

Hết rôi nhé, em Nghi bị lừa đến mẩu xương cũng ko còn, mà a Huyền cũng thật vô sỉ =)))))


[Đam mỹ] Cự tinh – Vạn Diệt Chi Thương

Cự tinh – Vạn Diệt Chi Thương

Cự tinh ( Siêu sao )

Vạn Diệt Chi Thương

Minh tinh văn , nhất thụ tam công , trọng sinh , cường cường, HE

 

Văn án

Quốc tế ảnh đế Đường Phong vì bệnh tim qua đời

Tỉnh lại phát hiện mình biến thành một minh tinh nhỏ không mấy danh tiếng.

Nếu sống lại rồi thì nên cẩn thận quý trọng cơ hội ông trời ban tặng

Thỏa mái hưởng thụ sinh hoạt

Lại lần nữa lên đỉnh siêu sao

Download

VNS

Đặt cọc bộ này, nội dung khá hấp dẫn, không quá dài. Ta thấy mấy tác phẩm của chị Thương bộ nào cũng hay hết á =))

Sau khi xong bộ Thỏa chí tiêu dao ta sẽ bắt tay vào edit.

 

 

 


[Đam mỹ] Thoả Chí Tiêu Dao (Chương 28 [thượng])

    Chương 28 (thượng)

 

 

Chờ Hàn Húc tắm mấy canh giờ thiệt chán muốn chết, ánh mắt ta đổi tới đổi lui, cuối cùng nhìn chăm chú lên người Khúc Vân Triết đang nằm trên mặt đất.

 

Hồi tưởng lại mới vừa rồi Hàn Húc nói một đoạn đặc sắc tao ngộ, ta đột nhiên nổi lên lòng hiếu kỳ, lập tức niếp thủ niếp cước tới gần chỗ hắn, nhẹ nhàng nhấc lên vạt áo Khúc Vân Triết, giựt nội y của hắn ra xem.

 

Oa. . . Xanh xanh tím tím một mảnh, hôn ngân hảo đồ sộ . . .

 

“Trầm Nghi ngươi đang làm cái gì vậy!!”

 

Giương mắt nhìn lại, Khúc Vân Triết cư nhiên đã tỉnh dậy, hung hăng trừng mắt nhìn tay ta đang xốc quần áo của hắn lên.

 

Ta buông lỏng tay ra, ha ha cười nói, “Khúc Vân Triết, Hàn Húc Hàn nhị công tử tựa hồ rất mạnh a~.”

 

Khúc Vân Triết hừ một tiếng, căm giận nói, “Không nên đề cập đến người này trước mặt ta! Ta sớm muộn cũng sẽ làm thịt hắn!!”

 

Ta lắc đầu, ánh mắt đột nhiên rơi vào ngân cô (khóa bạc) trên cổ hắn, “Ngươi cái này ngân cô. . .”

 

Khúc Vân Triết cắn răng hỏi, “Có phải hay không chính ngươi khoá lên?”

 

Ta theo phản xạ trả lời ngay, “Không phải!”

 

“Thật sự không phải ngươi?” Khúc Vân Triết ánh mắt hồ nghi nhìn ta toàn thân trên dưới vòng vo vài lượt, tự nhủ.

 

“Cũng đúng, ngươi thân mình còn lo chưa xong, như thế nào còn rảnh rỗi cố tình trêu chọc ta. . . Hừ, nếu làm cho ta biết là người nào hỗn trướng khoá ta, ta nhất định phải làm thịt hắn! Cư nhiên chìa khoá cũng mang đi toàn bộ, làm cho ta phải mang cái thứ nặng trịch này trong người qua lại. . .”

 

Ta trong lòng buồn cười vài tiếng, chỉ vào ngân cô hỏi, “Ngân cô này được làm từ thiết liên, chìa khóa lại không có ở đó, cũng không giống bị lợi khí cắt đứt. Ngươi là như thế nào thoát khỏi nó?”

 

Khúc Vân Triết trảo trảo tóc thở dài nói, “Ta nào có phần năng lực này? Là bị Hàn Húc lấy tay ngạnh niết chặt đứt nó hủy đi.”

 

Ta lấy làm kinh hãi, quay đầu lại nhìn Hàn Húc đang nhắm mắt ngâm mình ở trong nước suối, “Lấy tay có thể niết đứt thiết liên? Nội lực của hắn chẳng phải là. . .”

 

“Các ngươi không phải là đem Cửu tuyết đan cho hắn ăn toàn bộ sao? Nội lực quả thực mạnh đến không phải là người!” Khúc Vân Triết căm giận nói, “Còn có mới vừa rồi cũng vậy, hắn chỉ cần vận khởi cương khí hộ thân, bao nhiêu loạn tiễn bay tới cũng có thể đỡ hết, nhiều nhất cũng chỉ bị trầy ngoài da!”

 

“Như vậy hả? ” Ta thở dài vỗ vỗ hắn, “Hàn húc võ công đột nhiên tăng mạnh, ngươi muốn chủ trì hắn chắc là không dễ dàng rồi. . .”

 

Di, hắn không nói lời nào, nhưng lại trừng mắt nhìn phía sau ta, nhìn cái gì?

 

Ta mạnh mẽ quay đầu lại, “Hàn húc? Ngươi khi nào thì tắm xong vậy?”

 

“Ngay lúc mới vừa rồi. . .” Hàn húc toàn thân ẩm ướt lom lom đứng ở phía sau ta vài bước, buông đầu xuống nói, “Khúc Vân Triết, ngươi, ngươi tại sao lại muốn chủ trì ta?”

 

“Tại sao?” Khúc Vân Triết cười lạnh nói, “Chính ngươi rõ ràng hơn ai hết.”

 

“Nhưng là ta cũng chỉ bất đắc dĩ. . . Hơn nữa ta đã nói rồi, ta sẽ chịu khởi trách nhiệm với. . .”

 

Khúc Vân Triết tức giận đến xanh mặt, hét lớn, “Ta không cần ngươi phụ trách!”

 

Hàn húc ủy khuất, nước mắt loạn chuyển trong hốc mắt, nhưng vẫn kiên trì nói, “Không được, đại ca luôn luôn dạy ta, nam tử hán dám làm dám chịu, cái này ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm! !”

 

Ta thật sự không nhịn được, phốc cười to.

 

Khúc Vân Triết oán hận trừng mắt nhìn ta, liếc mắt một cái, cắn răng nói, “Trầm Nghi ngươi đừng cười. Nếu Hàn gia hắn vốn là cái truyền thống này, cũng có ngươi phải chịu!”

 

… Ta lặng lẽ liếc mắt cách đó không xa Hàn Huyền đang trầm tư, đột nhiên cũng hiểu được có điểm đau đầu rồi.

 

Lại ngồi im lặng một trận, Hàn Huyền đột nhiên hỏi, “Húc nhi, các ngươi ở trong Vô Nhai động đợi đã bao lâu rồi?”

 

Hàn húc nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Tính ra cũng phải được một hai canh giờ rồi.”

 

“Ngô, thời điểm các ngươi vào có hay không chứng kiến người của Tứ Hải Minh đang ở phụ cận chung quanh lục soát?”

 

“Hình như có một chút. . . Bất quá bộ dáng tựa hồ như đang tụ tập lại, người không nhiều, ta nhìn một chút liền đi.”

 

Hàn Huyền trầm ngâm chỉ chốc lát, lập tức thân đứng lên nói, “Đi đi.”

 

Ta thuận miệng hỏi, “Đi nơi nào?”

 

“Đi ra ngoài.”

 

“Hả?” Ta cùng Hàn húc đồng thời kêu to.

 

Xem vẻ mặt hắn một bộ thoải mái trấn định, ta đột nhiên nhớ tới vài canh giờ trước hắn tựa hồ có điều gì đó ám chỉ, vì vậy truy vấn.

 

“Ngươi có phải hay không trước đó an bài cái gì rồi? Cho dù thời điểm chúng ta đi ra ngoài, bên ngoài có rất nhiều người của Tứ Hải Minh cũng không cần lo lắng?”

 

“Chỉ là chút thủ đoạn dự bị mà thôi, ” Hàn Huyền bình bình thản thản lãnh đạm nói, “Bất quá bây giờ xem ra tựa hồ là không cần phải dùng đến.”

 

Khúc Vân Triết lạnh lùng hừ nói, “Hàn Đại đương gia, ngươi nếu là muốn dùng ta đến làm con tin thì sai lầm rồi! Ta sẽ không khuất phục đâu!”

 

“Húc nhi, ngươi mang Khúc công tử, chúng ta cùng nhau đi.”

 

“Hàn húc, không cho ngươi chạm ta! ! Không cho chạm vào. . . Buông ta ra a ~~~ ”

 

Nhìn Khúc Vân Triết như một bao cát bị Hàn hú vác trên lưng, ta thật sự có điểm đồng tình với hắn. . .

 

××××××××××××××××××××××××××××××××××××

 

Ở trong mê cung Vô Nhai động quẹo trái quẹo phải hơn nửa canh giờ, Hàn húc bất cẩn lại giẫm trúng vô số cơ quan, nhưng nhờ hộ thân cương khí của hắn nên giảm đi rất nhiều, vũ tiễn bắn vào hắn trong vòng ba trượng cũng trở nên không còn uy hiếp, đoạn đường này cũng xem như là hữu kinh vô hiểm.

 

Ta cẩn thận trốn tránh vũ tiễn chung quanh bay tới, một bên thì thào  oán giận  , ” Trong động này đặt nhiều cơ quan như vậy làm cái gì. . .”

 

Khúc Vân Triết ghé vào trên lưng Hàn húc, lạnh lùng tiếp lời nói, “Ngươi thì biết cái gì? Cơ quan này tự nhiên có tác dụng của nó.”

 

“Nga?” Ta cảm thấy hứng thú hỏi, “Không ngại nói một chút xem.”

 

Khúc Vân Triết hừ một tiếng.”Đây là bí mật của Tứ Hải Minh, ta như thế nào có thể nói cho ngươi. . .”

 

“Cơ quan này chắc là vì bảo vệ hàn băng địa mạch rồi. Bởi vì nước suối của hàn băng địa mạch vốn là thuốc dẫn cần thiết để chế ra Cửu tuyết đan.” Hàn Huyền đột nhiên tiếp lời nói.

 

“Ngươi, ngươi như thế nào lại biết chuyện thuốc dẫn?” Khúc Vân Triết một bộ giật mình, biểu tình như sắp ngất xỉu, “Đây là tuyệt mật tin tức của Tứ Hải Minh. . .”

 

Hàn Huyền thần bí cười cười, thoáng nhìn ta liếc mắt một cái, ta nhất thời tỉnh ngộ.

 

Này nói vậy cũng là tin tức Cố Phi truyền đến rồi.

 

Lại nói tiếp cái kia Cố Phi thật đúng là làm được việc, cái cần nói thì không nói, những cái râu ria thì nói một đống.

 

Lại đi thêm ít lâu, phía trước đột nhiên truyền đến mấy phần ánh sáng.

 

“Rẽ thêm một khúc nữa chính là đại môn rồi, ” Khúc Vân Triết vẻ mặt  nhìn có chút hả hê, “Các ngươi nhân tiện đi ra ngoài nghênh đón tiệc chiêu đãi nóng bỏng của Tứ Hải Minh đi.”

 

Chẳng lẽ ta sợ Tứ Hải Minh ngươi sao? Ta hừ một tiếng, thời điểm đang muốn nâng bước đi phía trước, Hàn Huyền đột nhiên kéo cánh tay ta lại.

 

“Trầm Nghi, nếu ta hôm nay có thể giúp ngươi chạy thoát khỏi nơi đây, ngươi có bằng lòng hay không theo ta về Ô Lĩnh Giác?”

 

Vấn đề này hắn không phải hỏi qua rồi sao?

 

Tuy nói Hàn Huyền xác thực là một mỹ nhân khiến ta tâm động, cùng hắn hôn cũng thật không tồi, nhưng giả như hắn cũng theo Hàn gia truyền thống  “Nam nhân dám làm dám chịu” linh tinh gì đó. . .

 

Ta nhợt nhạt cười đối với hắn nói, “Gần đây đã trì hoãn mấy tháng rồi, cho nên bây giờ ta có thể sẽ bận rộn một thời gian, chờ khi nào rảnh rỗi lúc đó ta sẽ đi Ô Lĩnh Giác nhìn ngươi, như vậy có được hay không?”

 

“…”

 

“Như vậy là định rồi nhé.” Ta cười dài hướng hắn huy phất tay, “Hàn Huyền, ta sẽ nghĩ tới ngươi.”

 

Hẹn mn vào tuần sau nhé 🙂